采石吊李太白

(明代)解缙

吾闻学士真风流,豪气直与元气侔。金銮殿上拜天子,叱呼宠幸如苍头。

贵妃捧砚恬不怪,力士脱靴惭复羞。平生落魄嬴得虚名留,也曾椎碎黄鹤楼,也曾踢翻鹦鹉洲。

也曾弃却五花马也,曾不惜千金裘。呼儿换取采石酒,花间满泛黄金瓯。

醉来问明月,月映金波流。大呼阳侯出江海,骑鲸直向北极游。

我来采石日已暮,潮生牛渚聊舣舟。白浪一江雪滚滚,黄芦两岸风飕飕。

我欲起学士,相与更唱酬。恐惊水底鱼龙眠不得,上天星斗散乱难为收。

草草留题吊学士,学士不须笑吾俦,磊落与尔同千秋。

《采石吊李太白》拼音标注

cǎi shí diào lǐ tài bái
wú wén xué shì zhēn fēng líu,
háo qì zhí yǔ yuán qì móu。
jīn luán diàn shàng bài tiān zǐ,
chì hū chǒng xìng rú cāng tóu。
gùi fēi pěng yàn tián bù guài,
lì shì tuō xuē cán fù xīu。
píng shēng luò pò yíng dé xū míng líu,
yě céng zhūi sùi huáng hè lóu,
yě céng tī fān yīng wǔ zhōu。
yě céng qì què wǔ huā mǎ yě,
céng bù xī qiān jīn qíu。
hū ér huàn qǔ cǎi shí jǐu,
huā jiān mǎn fàn huáng jīn ōu。
zùi lái wèn míng yuè,
yuè yìng jīn bō líu。
dà hū yáng hóu chū jiāng hǎi,
qí jīng zhí xiàng běi jí yóu。
wǒ lái cǎi shí rì yǐ mù,
cháo shēng níu zhǔ liáo yǐ zhōu。
bái làng yī jiāng xuě gǔn gǔn,
huáng lú liǎng àn fēng sōu sōu。
wǒ yù qǐ xué shì,
xiāng yǔ gèng chàng chóu。
kǒng liáng shǔi dǐ yú lóng mián bù dé,
shàng tiān xīng dǒu sàn luàn nán wèi shōu。
cǎo cǎo líu tí diào xué shì,
xué shì bù xū xiào wú chóu,
lěi luò yǔ ěr tóng qiān qīu。