卢氏秋夜赋寄王院判

(明代)解缙

羁怀不自释,终夜卧复起。长风吹河声,泻入茅屋里。

青天高高素月横,露华凄落罗衫轻。干将莫邪欲自见,中夜忽作双龙鸣。

志士遭逢苦不早,远道忧心急于捣。漫说咸阳与洛阳,昨日莺花今日老。

我有母,江之南,盈簪白发丝鬖鬖。柴门半掩绿树下,落日凝望情何堪。

我有弟,湖之北,云梦关山万里隔。三月归鸿又尽飞,相思一字无由得。

金兰交契王使君,一日不见心氤氲。适来离别忽三载,梦魂踏遍江东云。

平生只欲事高洁,骨肉交游总疏绝。慷慨临风一洒然,泪痕满袖都成血。

衣袖初乾夜向晨,古来忠义多艰辛。江乡有路且归去,秋风野水堪垂纶。

卢氏秋夜赋寄王院判》拼音标注

lú shì qīu yè fù jì wáng yuàn pàn
jī huái bù zì shì,
zhōng yè wò fù qǐ。
cháng fēng chūi hé shēng,
xiè rù máo wū lǐ。
qīng tiān gāo gāo sù yuè héng,
lù huá qī luò luō shān qīng。
gān jiāng mò xié yù zì jiàn,
zhōng yè hū zuò shuāng lóng míng。
zhì shì zāo féng kǔ bù zǎo,
yuǎn dào yōu xīn jí yú dǎo。
màn shuō xián yáng yǔ luò yáng,
zuó rì yīng huā jīn rì lǎo。
wǒ yǒu mǔ,
jiāng zhī nán,
yíng zān bái fā sī sān sān。
chái mén bàn yǎn lv̀ shù xià,
luò rì níng wàng qíng hé kān。
wǒ yǒu dì,
hú zhī běi,
yún mèng guān shān wàn lǐ gé。
sān yuè gūi hóng yòu jǐn fēi,
xiāng sī yī zì wú yóu dé。
jīn lán jiāo qì wáng shǐ jūn,
yī rì bù jiàn xīn yīn yūn。
shì lái lí bié hū sān zài,
mèng hún tà biàn jiāng dōng yún。
píng shēng zhǐ yù shì gāo jié,
gǔ ròu jiāo yóu zǒng shū jué。
kāng kǎi lín fēng yī sǎ rán,
lèi hén mǎn xìu dū chéng xiě。
yī xìu chū gān yè xiàng chén,
gǔ lái zhōng yì duō jiān xīn。
jiāng xiāng yǒu lù qiě gūi qù,
qīu fēng yě shǔi kān chúi lún。