游普陀山喜晤寺僧明然别后却寄

(宋代)安道

兰畹向我称明然,濡笔磨墨述然篇。推敲字句费辛苦,此中有人山之颠。

入山已无台阁气,出世那复烟火味。有时拈韵疏性灵,清高淡远自矜贵。

今见明然俨寒酸,慈悲欢喜兼庄严。手持唐然三百首,权当贝叶翻经看。

古来名僧如名士,不学戒律不衫履。文法但可拘俗人,何必蜂子钻窗纸。

然笔生成瞿昙花,然才淘尽恒河沙。说法能得无上乘,偏袒吟肩拖袈裟。

昌黎辟佛友大颠,欧阳钜儒交秘演。访僧兼欲访名山,俱可随缘作消遣。

我当三度朝普陀,友生陪侍来游歌。清静自得古欢趣,开轩高挹秋风多。

临风且咏将进酒,有约不来良辰负。佛国极乐重行行,石火流光莫回首。

可念前人曾志游,题然不惜姓名留。天末鸿雁尚流影,肯让崔题黄鹤楼。

《游普陀山喜晤寺僧明然别后却寄》拼音标注

yóu pǔ tuó shān xǐ wù sì sēng míng rán bié hòu què jì
lán wǎn xiàng wǒ chēng míng rán,
rú bǐ mó mò shù rán piān。
tūi qiāo zì jù fèi xīn kǔ,
cǐ zhōng yǒu rén shān zhī diān。
rù shān yǐ wú tái gé qì,
chū shì nà fù yān huǒ wèi。
yǒu shí nián yùn shū xìng líng,
qīng gāo dàn yuǎn zì jīn gùi。
jīn jiàn míng rán yǎn hán suān,
cí bēi huān xǐ jiān zhuāng yán。
shǒu chí táng rán sān bǎi shǒu,
quán dāng bèi yè fān jīng kàn。
gǔ lái míng sēng rú míng shì,
bù xué jiè lv̀ bù shān lv̌。
wén fǎ dàn kě jū sú rén,
hé bì fēng zǐ zuàn chuāng zhǐ。
rán bǐ shēng chéng jù tán huā,
rán cái táo jǐn héng hé shā。
shuō fǎ néng dé wú shàng chéng,
piān tǎn yín jiān tuō jiā shā。
chāng lí pì fó yǒu dà diān,
ōu yáng jù rú jiāo mì yǎn。
fǎng sēng jiān yù fǎng míng shān,
jù kě súi yuán zuò xiāo qiǎn。
wǒ dāng sān dù zhāo pǔ tuó,
yǒu shēng péi shì lái yóu gē。
qīng jìng zì dé gǔ huān qù,
kāi xuān gāo yì qīu fēng duō。
lín fēng qiě yǒng jiāng jìn jǐu,
yǒu yuē bù lái liáng chén fù。
fó guó jí lè zhòng xíng xíng,
shí huǒ líu guāng mò húi shǒu。
kě niàn qián rén céng zhì yóu,
tí rán bù xī xìng míng líu。
tiān mò hóng yàn shàng líu yǐng,
kěn ràng cūi tí huáng hè lóu。