依梅澥先生题扇元韵奉和
(宋代)安道
每愧庸庸被奖旌,相逢心许若平生。风吹野草鸣宾鹿,春满乔林度小莺。
讲艺自能消客气,忘形更复重交情。骊歌写作绳头字,犹幸年来老眼明。
《依梅澥先生题扇元韵奉和》拼音标注
yī méi xiè xiān shēng tí shàn yuán yùn fèng hé
měi kùi yōng yōng bèi jiǎng jīng,
xiāng féng xīn xǔ ruò píng shēng。
fēng chūi yě cǎo míng bīn lù,
chūn mǎn qiáo lín dù xiǎo yīng。
jiǎng yì zì néng xiāo kè qì,
wàng xíng gèng fù zhòng jiāo qíng。
lí gē xiě zuò shéng tóu zì,
yóu xìng nián lái lǎo yǎn míng。