岘山碑
(宋代)安道
当年缓带复轻裘,太傅登临乐此邱。敌国推心驱二竖,名山勒字独千秋。
石头旋凯谁遗策,武库谈兵尚禀谋。我为古人时堕泪,兰亭何必擅风流。
《岘山碑》拼音标注
xiàn shān bēi
dāng nián huǎn dài fù qīng qíu,
tài fù dēng lín lè cǐ qīu。
dí guó tūi xīn qū èr shù,
míng shān lè zì dú qiān qīu。
shí tóu xuán kǎi shúi yí cè,
wǔ kù tán bīng shàng bǐng móu。
wǒ wèi gǔ rén shí duò lèi,
lán tíng hé bì shàn fēng líu。