和李公素舍人真州通济亭诗
(宋代)金君卿
虹堤崛起开危轩,四彻空旷围山川。
刺天万里烟树外,破浪一去风中船。
青黄乱眼裂春锦,鸣声聒耳惊秋蝉。
亭前深处不百尺,神物窟此犹安然。
刺天万里烟树外,破浪一去风中船。
青黄乱眼裂春锦,鸣声聒耳惊秋蝉。
亭前深处不百尺,神物窟此犹安然。
《和李公素舍人真州通济亭诗》拼音标注
hé lǐ gōng sù shè rén zhēn zhōu tōng jì tíng shī
hóng dī jué qǐ kāi wēi xuān,
sì chè kōng kuàng wéi shān chuān。
cì tiān wàn lǐ yān shù wài,
pò làng yī qù fēng zhōng chuán。
qīng huáng luàn yǎn liè chūn jǐn,
míng shēng guā ěr liáng qīu chán。
tíng qián shēn chù bù bǎi chǐ,
shén wù kū cǐ yóu ān rán 。