听胡琴

(明代)金銮

悲语发哀弦,声声道野仙。谁将胡地乐,留作汉人传。

《听胡琴》拼音标注

tīng hú qín
bēi yǔ fā āi xián,
shēng shēng dào yě xiān。
shúi jiāng hú dì lè,
líu zuò hàn rén chuán。