张少槎明经
(清代)金武祥
石头烟雨纷冥濛,一棹催发秦淮东。连朝风利不得泊,破万里浪心犹雄。
扣舷歌啸蛟蜃匿,下笔驱使烟云供。水天一碧渺无际,直疑吹到蓬莱宫。
中流陡起浮玉岛,朱甍碧瓦排青红。停桡拾级造绝顶,振衣千刃淩秋空。
海天四顾发遐想,旷然民物横心胸。同游张子盛文藻,夙擅三绝诗尤工。
遥吟俯唱共挥洒,豪气压倒冈峦崇。登高忽复动乡思,一声怕听天边鸿。
回忆琐闱共文战,如临大敌攻梯冲。偏师一角或制胜,甲兵数万吾能容。
功名要识关气数,仰视天道宁梦梦。即此揽胜互酬答,登瀛他日将毋同。
穷通得失何足问,神仙富贵安适从。临风且与豁怀抱,钓鳌吾欲随任公。
《张少槎明经》拼音标注
zhāng shǎo chá míng jīng
shí tóu yān yǔ fēn míng méng,
yī zhuō cūi fā qín huái dōng。
lián zhāo fēng lì bù dé bó,
pò wàn lǐ làng xīn yóu xióng。
kòu xián gē xiào jiāo shèn nì,
xià bǐ qū shǐ yān yún gōng。
shǔi tiān yī bì miǎo wú jì,
zhí yí chūi dào péng lái gōng。
zhōng líu dǒu qǐ fú yù dǎo,
zhū méng bì wǎ pái qīng hóng。
tíng náo shí jí zào jué dǐng,
zhèn yī qiān rèn líng qīu kōng。
hǎi tiān sì gù fā xiá xiǎng,
kuàng rán mín wù héng xīn xiōng。
tóng yóu zhāng zǐ shèng wén zǎo,
sù shàn sān jué shī yóu gōng。
yáo yín fǔ chàng gòng hūi sǎ,
háo qì yā dǎo gāng luán chóng。
dēng gāo hū fù dòng xiāng sī,
yī shēng pà tīng tiān biān hóng。
húi yì suǒ wéi gòng wén zhàn,
rú lín dà dí gōng tī chōng。
piān shī yī jiǎo huò zhì shèng,
jiǎ bīng shù wàn wú néng róng。
gōng míng yào shì guān qì shù,
yǎng shì tiān dào níng mèng mèng。
jí cǐ lǎn shèng hù chóu dá,
dēng yíng tā rì jiāng wú tóng。
qióng tōng dé shī hé zú wèn,
shén xiān fù gùi ān shì cóng。
lín fēng qiě yǔ huō huái bào,
diào áo wú yù súi rèn gōng。