望晴

(明代)金幼孜

日晏云开欲放晴,忽闻乾鹊树间鸣。屡占檐溜停馀滴,且向閒阶散闷行。

《望晴》拼音标注

wàng qíng
rì yàn yún kāi yù fàng qíng,
hū wén gān què shù jiān míng。
lv̌ zhān yán līu tíng yú dī,
qiě xiàng xián jiē sàn mèn xíng。