茅山杂诗七首 其一

(宋代)安道

笋舆晓出城南门,林间小雨时门琤。瞥然苍翠落我眼,三峰天半相支撑。

近度平原远高岭,黄云风卷十万顷。琪花瑶草吹异香,其中清绝非人境。

《茅山杂诗七首 其一》拼音标注

máo shān zá shī qī shǒu qí yī
sǔn yú xiǎo chū chéng nán mén,
lín jiān xiǎo yǔ shí mén chēng。
piē rán cāng cùi luò wǒ yǎn,
sān fēng tiān bàn xiāng zhī chēng。
jìn dù píng yuán yuǎn gāo líng,
huáng yún fēng juàn shí wàn qǐng。
qí huā yáo cǎo chūi yì xiāng,
qí zhōng qīng jué fēi rén jìng。