水龙吟 桐绵
(宋代)安道
卷帘惆怅春深,何人系得春魂住。沉沉庭院,漾潆池馆,罢飞绿乳。
生怕东风,和云吹起,乍开还聚。纵飘茵无分,沾泥也好,总不化萍流去。
回忆呼鸾道上,堕斜阳、万红如雨。无情一例,绿阴成幄,参天古树。
寂寞唐宫,未逢秋信,已添愁绪。盼栖香小凤,生怜坠落,衔归高处。
《水龙吟 桐绵》拼音标注
shǔi lóng yín tóng mián
juàn lián chóu chàng chūn shēn,
hé rén xì dé chūn hún zhù。
chén chén tíng yuàn,
yàng yíng chí guǎn,
bà fēi lv̀ rǔ。
shēng pà dōng fēng,
hé yún chūi qǐ,
zhà kāi huán jù。
zòng piāo yīn wú fēn,
zhān ní yě hǎo,
zǒng bù huà píng líu qù。
húi yì hū luán dào shàng,
duò xié yáng 、 wàn hóng rú yǔ。
wú qíng yī lì,
lv̀ yīn chéng wò,
cān tiān gǔ shù。
jì mò táng gōng,
wèi féng qīu xìn,
yǐ tiān chóu xù。
pàn qī xiāng xiǎo fèng,
shēng lián zhùi luò,
xián gūi gāo chù。