留别成都友人三首 其二
(宋代)安道
天涯无地寄吟身,庾氏飘零阮氏贫。不分揶揄逢路鬼,最相契阔是钱神。
清门零落无昆季,旅况艰难仗老亲。除是清山知此意,几曾艳蹋六街尘。
《留别成都友人三首 其二》拼音标注
líu bié chéng dū yǒu rén sān shǒu qí èr
tiān yá wú dì jì yín shēn,
yǔ shì piāo líng ruǎn shì pín。
bù fēn yé yú féng lù gǔi,
zùi xiāng qì kuò shì qián shén。
qīng mén líng luò wú kūn jì,
lv̌ kuàng jiān nán zhàng lǎo qīn。
chú shì qīng shān zhī cǐ yì,
jī céng yàn tà lìu jiē chén。