留别成都友人三首 其一

(宋代)安道

秋思茫茫海样宽,惯冲风雪上长安。马蹄岁月真虚掷,鸡肋功名亦太难。

豪气未除犹跌宕,狂言偶发又阑珊。黄金易尽朱颜老,空叹虞翻骨相寒。

《留别成都友人三首 其一》拼音标注

líu bié chéng dū yǒu rén sān shǒu qí yī
qīu sī máng máng hǎi yáng kuān,
guàn chōng fēng xuě shàng cháng ān。
mǎ tí sùi yuè zhēn xū zhí,
jī lèi gōng míng yì tài nán。
háo qì wèi chú yóu diē dàng,
kuáng yán ǒu fā yòu lán shān。
huáng jīn yì jǐn zhū yán lǎo,
kōng tàn yú fān gǔ xiāng hán。