雪夜冰琴诗为邓静春赋

(元代)柯九思

峄阳孤桐坚如铁,石上蟠根饱风雪。何年雷电驱六丁,曾入深山取蛟蠥。

霹礰击碎馀孙枝,流落尘寰知几劫。卓哉至宝斲斯器,声满乾坤擅奇绝。

雪光照夜三尺冰,落指飞泉响云穴。霜空湛碧来西风,老鹤孤鸣下天阙。

余生两耳获亲赏,所恨黔驴惟技拙。小斋人静月窥窗,古瓶水暖梅□香。

拂衣再拜□君操,恍然挈我天游乡。茫茫是身非已有,块坐俄惊柳生肘。

九原大叫伯牙醒,一洗雷同世间手。

《雪夜冰琴诗为邓静春赋》拼音标注

xuě yè bīng qín shī wèi dèng jìng chūn fù
yì yáng gū tóng jiān rú tiě,
shí shàng pán gēn bǎo fēng xuě。
hé nián léi diàn qū lìu dīng,
céng rù shēn shān qǔ jiāo niè。
pī lì jí sùi yú sūn zhī,
líu luò chén huán zhī jī jié。
zhuō zāi zhì bǎo zhuó sī qì,
shēng mǎn gān kūn shàn qí jué。
xuě guāng zhào yè sān chǐ bīng,
luò zhǐ fēi quán xiǎng yún xué。
shuāng kōng zhàn bì lái xī fēng,
lǎo hè gū míng xià tiān què。
yú shēng liǎng ěr huò qīn shǎng,
suǒ hèn qián lv́ wéi jì zhuó。
xiǎo zhāi rén jìng yuè kūi chuāng,
gǔ píng shǔi nuǎn méi □ xiāng。
fú yī zài bài □ jūn cāo,
huǎng rán qiè wǒ tiān yóu xiāng。
máng máng shì shēn fēi yǐ yǒu,
kuài zuò é liáng lǐu shēng zhǒu。
jǐu yuán dà jiào bó yá xǐng,
yī xǐ léi tóng shì jiān shǒu。