八音诗 其四

(宋代)孔平仲

金色晦尘垢,人疑以为鍮。石有洁白姿,昧者比琳璆。

丝缲不尽绪,谁与结绸缪。竹可裁笙竽,奈何困薪槱。

匏黄已落蒂,岁序飒惊秋。土壤厌卑湿,山川嗟阻修。

革车召武士,折敌当与谋。木铎一奋剑,为君斩倡优。

《八音诗 其四》拼音标注

bā yīn shī qí sì
jīn sè hùi chén gòu,
rén yí yǐ wèi tōu。
shí yǒu jié bái zī,
mèi zhě bǐ lín qíu。
sī zǎo bù jǐn xù,
shúi yǔ jié chóu móu。
zhú kě cái shēng yú,
nài hé kùn xīn yǒu。
páo huáng yǐ luò dì,
sùi xù sà liáng qīu。
tǔ rǎng yàn bēi shī,
shān chuān jiē zǔ xīu。
gé chē zhào wǔ shì,
zhé dí dāng yǔ móu。
mù duó yī fèn jiàn,
wèi jūn zhǎn chàng yōu。