八音诗 其六
(宋代)孔平仲
金乌卷海水,东欲上扶桑。石性欲沉滞,不能随波扬。
丝萦自作茧,渐老甘退藏。竹会有青色,牵人幽兴长。
匏羹若可饱,何必羡牛羊。土室若可安,不须高栋梁。
革以脂自柔,铁遇火则烊。木可揉而直,惟士心有常。
《八音诗 其六》拼音标注
bā yīn shī qí lìu
jīn wū juàn hǎi shǔi,
dōng yù shàng fú sāng。
shí xìng yù chén zhì,
bù néng súi bō yáng。
sī yíng zì zuò chóng,
jiàn lǎo gān tùi cáng。
zhú hùi yǒu qīng sè,
qiān rén yōu xīng cháng。
páo gēng ruò kě bǎo,
hé bì xiàn níu yáng。
tǔ shì ruò kě ān,
bù xū gāo dòng liáng。
gé yǐ zhī zì róu,
tiě yù huǒ zé yáng。
mù kě róu ér zhí,
wéi shì xīn yǒu cháng。