呈范清老
(宋代)孔平仲
范子爱高卧,家政付儿孙。将身比瞑目,达理吾所尊。
前日过所居,蔓草深闭门。范子欠伸起,性寡笑与言。
相与寻幽寺,复将坐前轩。斜阳满庭下,不厌鸟雀喧。
擘云青山秀,经雨野水浑。念此景清旷,非君谁与论。
少年一倾盖,白首义弥敦。颓然各忘返,明月照黄昏。
《呈范清老》拼音标注
chéng fàn qīng lǎo
fàn zǐ ài gāo wò,
jiā zhèng fù ér sūn。
jiāng shēn bǐ míng mù,
dá lǐ wú suǒ zūn。
qián rì guò suǒ jū,
màn cǎo shēn bì mén。
fàn zǐ qiàn shēn qǐ,
xìng guǎ xiào yǔ yán。
xiāng yǔ xún yōu sì,
fù jiāng zuò qián xuān。
xié yáng mǎn tíng xià,
bù yàn niǎo què xuān。
bò yún qīng shān xìu,
jīng yǔ yě shǔi hún。
niàn cǐ jǐng qīng kuàng,
fēi jūn shúi yǔ lùn。
shǎo nián yī qīng gài,
bái shǒu yì mí dūn。
túi rán gè wàng fǎn,
míng yuè zhào huáng hūn。