寄常父二首 其二
(宋代)孔平仲
不得家书又几朝,思亲梦断不堪招。欲归每恨川途远,久客空惊岁月消。
雪意尚浓云黯淡,角声吹绝晚萧条。相看惟有兄相近,回首时能慰寂寥。
《寄常父二首 其二》拼音标注
jì cháng fù èr shǒu qí èr
bù dé jiā shū yòu jī zhāo,
sī qīn mèng duàn bù kān zhāo。
yù gūi měi hèn chuān tú yuǎn,
jǐu kè kōng liáng sùi yuè xiāo。
xuě yì shàng nóng yún àn dàn,
jiǎo shēng chūi jué wǎn xiāo tiáo。
xiāng kàn wéi yǒu xiōng xiāng jìn,
húi shǒu shí néng wèi jì liáo。
- 上一篇:和子瞻西掖种竹二首 其一
- 下一篇:介之惠诗言斥于礼部欲自此高退山