子瞻画枯木

(宋代)孔武仲

寒云行空乱春华,西风凛凛空吹沙。
夫子抱膝若丧魄,谁知巧思中萌芽。
败毫淡墨任挥染,苍莽菌蠢移龙蛇。
略增点缀已成就,止见枯木成槎枒。
更无丹青相掩翳,惟有口鼻随穿呀。
往年江湖饱观画,或在山隈溪水涯。
腹中空洞夜藏魅,巅顶突兀春无花。
径深最宜系画舸,日落时复停归鸦。
苏公早与俗子偶,避世欲种东陵瓜。
窥观尽得物外趣,移向纸上无毫差。
醉中遗落不秘惜,往往流传藏人家。
赵昌丹青最细腻,直与春色争豪华。
公今好尚何太癖,曾载木车出岷巴。
轻肥欲与世为戒,未许木叶胜枯槎。
万物流形若泫露,百岁俄惊眼如车。
树犹如此不长久,人以何者堪矜夸。
悠悠坐见死生境,但随天机无损加。
却笑金城对宫柳,泫然流涕空咨嗟。

《子瞻画枯木》拼音标注

zǐ zhān huà kū mù
hán yún xíng kōng luàn chūn huá,
xī fēng lǐn lǐn kōng chūi shā。
fū zǐ bào xī ruò sāng pò,
shúi zhī qiǎo sī zhōng méng yá。
bài háo dàn mò rèn hūi rǎn,
cāng mǎng jūn chǔn yí lóng shé。
lvè zēng diǎn zhùi yǐ chéng jìu,
zhǐ jiàn kū mù chéng chá yá。
gèng wú dān qīng xiāng yǎn yì,
wéi yǒu kǒu bí súi chuān yā。
wǎng nián jiāng hú bǎo guān huà,
huò zài shān wēi xī shǔi yá。
fù zhōng kōng dòng yè cáng mèi,
diān dǐng tū wù chūn wú huā。
jìng shēn zùi yí xì huà gě,
rì luò shí fù tíng gūi yā。
sū gōng zǎo yǔ sú zǐ ǒu,
bì shì yù zhǒng dōng líng guā。
kūi guān jǐn dé wù wài qù,
yí xiàng zhǐ shàng wú háo chà。
zùi zhōng yí luò bù mì xī,
wǎng wǎng líu chuán cáng rén jiā。
zhào chāng dān qīng zùi xì nì,
zhí yǔ chūn sè zhēng háo huá。
gōng jīn hǎo shàng hé tài pǐ,
céng zài mù chē chū mín bā。
qīng féi yù yǔ shì wèi jiè,
wèi xǔ mù yè shèng kū chá。
wàn wù líu xíng ruò xuàn lù,
bǎi sùi é liáng yǎn rú chē。
shù yóu rú cǐ bù cháng jǐu,
rén yǐ hé zhě kān jīn kuā。
yōu yōu zuò jiàn sǐ shēng jìng,
dàn súi tiān jī wú sǔn jiā。
què xiào jīn chéng dùi gōng lǐu,
xuàn rán líu tì kōng zī jiē 。