京尘
(宋代)孔武仲
蜚尘冥冥逐马尻,辚辚牛车何太劳。
春霜十日似妥帖,稍晴仍复起波涛。
非徒渐渍襟领黑,复且侵凌宫殿高。
吁嗟性地本安静,何乃纷扰争雄豪。
祗忧飞尽到坤轴,万怪菌蠢难藏韬。
愿回河淮作沟渎,贯穿城郭还周遭。
分衢洒扫万丁力,常遣莹定无秋毫。
身微愿大恐难副,有如画钓搴鲸鳌。
弹冠振衣但随欲,寄身此境何由逃。
春霜十日似妥帖,稍晴仍复起波涛。
非徒渐渍襟领黑,复且侵凌宫殿高。
吁嗟性地本安静,何乃纷扰争雄豪。
祗忧飞尽到坤轴,万怪菌蠢难藏韬。
愿回河淮作沟渎,贯穿城郭还周遭。
分衢洒扫万丁力,常遣莹定无秋毫。
身微愿大恐难副,有如画钓搴鲸鳌。
弹冠振衣但随欲,寄身此境何由逃。
《京尘》拼音标注
jīng chén
fēi chén míng míng zhú mǎ kāo,
lín lín níu chē hé tài láo。
chūn shuāng shí rì sì tuǒ tiē,
shāo qíng réng fù qǐ bō tāo。
fēi tú jiàn zì jīn lǐng hēi,
fù qiě qīn líng gōng diàn gāo。
xū jiē xìng dì běn ān jìng,
hé nǎi fēn rǎo zhēng xióng háo。
zhī yōu fēi jǐn dào kūn zhóu,
wàn guài jūn chǔn nán cáng tāo。
yuàn húi hé huái zuò gōu dú,
guàn chuān chéng guō huán zhōu zāo。
fēn qú sǎ sǎo wàn dīng lì,
cháng qiǎn yíng dìng wú qīu háo。
shēn wēi yuàn dà kǒng nán fù,
yǒu rú huà diào qiān jīng áo。
dàn guān zhèn yī dàn súi yù,
jì shēn cǐ jìng hé yóu táo 。