赋玛瑙笛

(宋代)孔武仲

羌儿吹笛作龙吟,中有太古之纯音。
伊人已死笛仍在,千古月明江水深。
谁知巧匠寻山谷,蹙踏溪云采明玉。
云谷之竹色黯黯,浅紫轻红花映雨。
正声隐显初无端,造化推移指法间。
黄锺妍美霜朝暖,无射凄凉暑月寒。
轺车走遍天南北,此笛此声何处得。
韬之湘竹川锦囊,广坐聊持炫宾客。
弘农学士九尺长,颊颧山起鬓髯张。
从容奏罢阳春曲,气衰坦腹眠绳床。
由来雅器自有合,不与教坊管弦杂。
君不见开元名臣宋侍中,手挥羯鼓疾如风。

《赋玛瑙笛》拼音标注

fù mǎ nǎo dí
qiāng ér chūi dí zuò lóng yín,
zhōng yǒu tài gǔ zhī chún yīn。
yī rén yǐ sǐ dí réng zài,
qiān gǔ yuè míng jiāng shǔi shēn。
shúi zhī qiǎo jiàng xún shān gǔ,
cù tà xī yún cǎi míng yù。
yún gǔ zhī zhú sè àn àn,
qiǎn zǐ qīng hóng huā yìng yǔ。
zhèng shēng yǐn xiǎn chū wú duān,
zào huà tūi yí zhǐ fǎ jiān。
huáng zhōng yán měi shuāng zhāo nuǎn,
wú shè qī liáng shǔ yuè hán。
yáo chē zǒu biàn tiān nán běi,
cǐ dí cǐ shēng hé chù dé。
tāo zhī xiāng zhú chuān jǐn náng,
guǎng zuò liáo chí xuàn bīn kè。
hóng nóng xué shì jǐu chǐ cháng,
jiá quán shān qǐ bìn rán zhāng。
cóng róng zòu bà yáng chūn qū,
qì shuāi tǎn fù mián shéng chuáng。
yóu lái yǎ qì zì yǒu hé,
bù yǔ jiào fāng guǎn xián zá。
jūn bù jiàn kāi yuán míng chén sòng shì zhōng,
shǒu hūi jié gǔ jí rú fēng 。