丁卯春雪呈同僚
(宋代)孔武仲
经时无甘泽,帝为元元忧。
新正得一雪,尚可期有秋。
狂风东北来,浩浩举山丘。
飞霰为先驱,繁英已绸缪。
堆深地欲蛰,舞急川争流。
沉沉西崦暮,落势漫不收。
尽移白玉京,来为帝王州。
疠鬼窘相泣,凄凉苦罢休。
旱魃亦失气,耿耿空自囚。
从兹民其康,终岁饱麦麰。
端门盛佳气,策府多英游。
谅多赞时瑞,岂独吟空愁。
金樽发清扬,思涌如云浮。
请歌丰年占,以代击壤讴。
新正得一雪,尚可期有秋。
狂风东北来,浩浩举山丘。
飞霰为先驱,繁英已绸缪。
堆深地欲蛰,舞急川争流。
沉沉西崦暮,落势漫不收。
尽移白玉京,来为帝王州。
疠鬼窘相泣,凄凉苦罢休。
旱魃亦失气,耿耿空自囚。
从兹民其康,终岁饱麦麰。
端门盛佳气,策府多英游。
谅多赞时瑞,岂独吟空愁。
金樽发清扬,思涌如云浮。
请歌丰年占,以代击壤讴。
《丁卯春雪呈同僚》拼音标注
dīng mǎo chūn xuě chéng tóng liáo
jīng shí wú gān zé,
dì wèi yuán yuán yōu。
xīn zhèng dé yī xuě,
shàng kě qī yǒu qīu。
kuáng fēng dōng běi lái,
hào hào jǔ shān qīu。
fēi xiàn wèi xiān qū,
fán yīng yǐ chóu móu。
dūi shēn dì yù zhí,
wǔ jí chuān zhēng líu。
chén chén xī yān mù,
luò shì màn bù shōu。
jǐn yí bái yù jīng,
lái wèi dì wáng zhōu。
lì gǔi jiǒng xiāng qì,
qī liáng kǔ bà xīu。
hàn bá yì shī qì,
gěng gěng kōng zì qíu。
cóng zī mín qí kāng,
zhōng sùi bǎo mài móu。
duān mén shèng jiā qì,
cè fǔ duō yīng yóu。
liàng duō zàn shí rùi,
qǐ dú yín kōng chóu。
jīn zūn fā qīng yáng,
sī yǒng rú yún fú。
qǐng gē fēng nián zhān,
yǐ dài jí rǎng ōu 。