和六府诗
(宋代)安道
金门朱轨躅,吾子盛簪裾。木舌无时用,萍流复在余。
水乡访松石,兰泽侣樵渔。火洲方可至,地肺即为居。
土牛自知止,贞心达毁誉。谷稼有时隙,乘植望白榆。
《和六府诗》拼音标注
hé lìu fǔ shī
jīn mén zhū gǔi zhú,
wú zǐ shèng zān jū。
mù shé wú shí yòng,
píng líu fù zài yú。
shǔi xiāng fǎng sōng shí,
lán zé lv̌ qiáo yú。
huǒ zhōu fāng kě zhì,
dì fèi jí wèi jū。
tǔ níu zì zhī zhǐ,
zhēn xīn dá hǔi yù。
gǔ jià yǒu shí xì,
chéng zhí wàng bái yú。