拟古 其十七

(明代)邝露

奄忽岁云暮,鹔鹴互鸣悲。庭霰纷交集,王孙饱无时。

驰情怀玉佩,佳人怅有违。牢情娓长夜,脉脉梦光仪。

灵妃感精霸,税鸾停风螭。宝瑟洒虹梁,葳蕤开玉扉。

回目若有授,薄怒前相持。亮无鹣鹣翼,安能摩天飞。

茝兰思沅澧,谑浪非所宜。冰弦奏秋竹,泪落如县丝。

《拟古 其十七》拼音标注

nǐ gǔ qí shí qī
yǎn hū sùi yún mù,
sù shuāng hù míng bēi。
tíng xiàn fēn jiāo jí,
wáng sūn bǎo wú shí。
chí qíng huái yù pèi,
jiā rén chàng yǒu wéi。
láo qíng wěi cháng yè,
mài mài mèng guāng yí。
líng fēi gǎn jīng bà,
shùi luán tíng fēng chī。
bǎo sè sǎ hóng liáng,
wēi rúi kāi yù fēi。
húi mù ruò yǒu shòu,
bó nù qián xiāng chí。
liàng wú jiān jiān yì,
ān néng mó tiān fēi。
chǎi lán sī yuán lǐ,
nvè làng fēi suǒ yí。
bīng xián zòu qīu zhú,
lèi luò rú xiàn sī。