豪士得倾城歌

(明代)邝思诰

一女不能庇,帝王浪得名。何如豪侠士,千载流芳声。

千载谁人不重色,纷纷攘夺丛戈戟。绿珠含笑堕高楼,市上齐奴甘绝馘。

谁知近代有林郎,英英结客少年场。押衙古生坐西席,茅山道士燕东厢。

就中虞侯须鬓赤,锦鞯朱汗藏锋镝。飞星排闼入辕门,柳返章台完赵璧。

柳色尚依依,林郎恋画眉。彩毫幻出弯弯叶,翠袖翻馀袅袅枝。

翠袖弓鞋入高阁,邀朋纵酒成欢乐。堕珥遗簪不是淫,绝缨灭烛聊为谑。

客散月初明,花间兴可乘。茉莉口含金掌露,葡萄乳浸玉壶冰。

邂逅风流不易识,须眉莫向尘中觅。文君自许暂当垆,肯使相如终四壁。

《豪士得倾城歌》拼音标注

háo shì dé qīng chéng gē
yī nv̌ bù néng bì,
dì wáng làng dé míng。
hé rú háo xiá shì,
qiān zài líu fāng shēng。
qiān zài shúi rén bù zhòng sè,
fēn fēn ràng duó cóng gē jǐ。
lv̀ zhū hán xiào duò gāo lóu,
shì shàng qí nú gān jué guó。
shúi zhī jìn dài yǒu lín láng,
yīng yīng jié kè shǎo nián cháng。
yā yá gǔ shēng zuò xī xí,
máo shān dào shì yàn dōng xiāng。
jìu zhōng yú hóu xū bìn chì,
jǐn jiān zhū hàn cáng fēng dí。
fēi xīng pái tà rù yuán mén,
lǐu fǎn zhāng tái wán zhào bì。
lǐu sè shàng yī yī,
lín láng liàn huà méi。
cǎi háo huàn chū wān wān yè,
cùi xìu fān yú niǎo niǎo zhī。
cùi xìu gōng xié rù gāo gé,
yāo péng zòng jǐu chéng huān lè。
duò ěr yí zān bù shì yín,
jué yīng miè zhú liáo wèi nvè。
kè sàn yuè chū míng,
huā jiān xīng kě chéng。
mò lì kǒu hán jīn zhǎng lù,
pú táo rǔ jìn yù hú bīng。
xiè hòu fēng líu bù yì shì,
xū méi mò xiàng chén zhōng mì。
wén jūn zì xǔ zàn dāng lú,
kěn shǐ xiāng rú zhōng sì bì。