近世饮者尊尚苦味有感成诗
(宋代)李吕
适口固匪他,诗人咏其旨。
岐黄作本草,甘辛味所纪。
惟清香滑辣,四事世云尔。
孟诜注为苦,自不烛厥理。
至今蔑公论,遂以诜为是。
乖僻随躯嗜,不尔遽遭诋。
气禀炎上作,无与诸胆比。
人情素弗食,尝者为雪耻。
柳家集众药,意在勗诸子。
未闻无其故,反以彼为美。
一呷三掉头,强嚥身耸起。
从来好欢伯,可畏非可喜。
孤负太和名,翻作搅肠水。
因思俗颠倒,类此盖多矣。
大路指为迂,曲径偏践履。
郑声既可恶,满市更盈耳。
憔悴间姬姜,一莸杂兰芷贪浊和者众,
独清竞萋菲。善恶久相淆,
何特酒而已。至当终难掩,
岂必随风靡。革弊会有时,
周道本如砥。
《近世饮者尊尚苦味有感成诗》拼音标注
jìn shì yǐn zhě zūn shàng kǔ wèi yǒu gǎn chéng shī
yōu yōu gǔ xiān jǐu,
qú niè huà wèi lǐ。
shì kǒu gù fěi tā,
shī rén yǒng qí zhǐ。
qí huáng zuò běn cǎo,
gān xīn wèi suǒ jì。
wéi qīng xiāng huá là,
sì shì shì yún ěr。
mèng shēn zhù wèi kǔ,
zì bù zhú jué lǐ。
zhì jīn miè gōng lùn,
sùi yǐ shēn wèi shì。
guāi pì súi qū shì,
bù ěr jù zāo dǐ。
qì bǐng yán shàng zuò,
wú yǔ zhū dǎn bǐ。
rén qíng sù fú shí,
cháng zhě wèi xuě chǐ。
lǐu jiā jí zhòng yào,
yì zài xù zhū zǐ。
wèi wén wú qí gù,
fǎn yǐ bǐ wèi měi。
yī xiā sān diào tóu,
qiáng yàn shēn sǒng qǐ。
cóng lái hǎo huān bó,
kě wèi fēi kě xǐ。
gū fù tài hé míng,
fān zuò jiǎo cháng shǔi。
yīn sī sú diān dǎo,
lèi cǐ gài duō yǐ。
dà lù zhǐ wèi yū,
qū jìng piān jiàn lv̌。
zhèng shēng jì kě è,
mǎn shì gèng yíng ěr。
qiáo cùi jiān jī jiāng,
yī yóu zá lán zhǐ tān zhuó hé zhě zhòng,
dú qīng jìng qī fēi。
shàn è jǐu xiāng yáo,
hé tè jǐu ér yǐ。
zhì dāng zhōng nán yǎn,
qǐ bì súi fēng mǐ。
gé bì hùi yǒu shí,
zhōu dào běn rú dǐ 。