文友

(宋代)李吕

摛辞气为主,盛气理或差。
大音等韶护,小巧同春葩。

《文友》拼音标注

wén yǒu
chī cí qì wèi zhǔ,
shèng qì lǐ huò chà。
dà yīn děng sháo hù,
xiǎo qiǎo tóng chūn pā 。