相和歌辞 其二

(唐代)李白

锦水东流碧,波荡双鸳鸯。雄巢汉宫树,雌弄秦草芳。

相如去蜀谒武帝,赤车驷马生辉光。一朝再览大人作,万乘忽欲凌云翔。

闻道阿娇失恩宠,千金买赋要君王。相如不忆贫贱日,官高金多聘私室。

茂陵姝子皆见求,文君欢爱从此毕。泪如双泉水,行堕紫罗襟。

五起鸡三唱,清晨白头吟。长吁不整绿云鬓,仰诉青天哀怨深。

城崩杞梁妻,谁道土无心。东流不作西归水,落花辞枝羞故林。

头上玉燕钗,是妾嫁时物。赠君表相思,罗袖幸时拂。

莫卷龙须席,从他生网丝。且留琥珀枕,还有梦来时。

鹔鹴裘在锦屏上,自君一挂无由披。妾有秦楼镜,照心胜照井。

愿持照新人,双对可怜影。覆水却收不满杯,相如还谢文君回。

古来得意不相负,祗今惟有青陵台。

《相和歌辞 其二》拼音标注

xiāng hé gē cí qí èr
jǐn shǔi dōng líu bì,
bō dàng shuāng yuān yāng。
xióng cháo hàn gōng shù,
cí nòng qín cǎo fāng。
xiāng rú qù shǔ yè wǔ dì,
chì chē sì mǎ shēng hūi guāng。
yī zhāo zài lǎn dà rén zuò,
wàn chéng hū yù líng yún xiáng。
wén dào ā jiāo shī ēn chǒng,
qiān jīn mǎi fù yào jūn wáng。
xiāng rú bù yì pín jiàn rì,
guān gāo jīn duō pìn sī shì。
mào líng shū zǐ jiē jiàn qíu,
wén jūn huān ài cóng cǐ bì。
lèi rú shuāng quán shǔi,
xíng duò zǐ luō jīn。
wǔ qǐ jī sān chàng,
qīng chén bái tóu yín。
cháng xū bù zhěng lv̀ yún bìn,
yǎng sù qīng tiān āi yuàn shēn。
chéng bēng qǐ liáng qī,
shúi dào tǔ wú xīn。
dōng líu bù zuò xī gūi shǔi,
luò huā cí zhī xīu gù lín。
tóu shàng yù yàn chāi,
shì qiè jià shí wù。
zèng jūn biǎo xiāng sī,
luō xìu xìng shí fú。
mò juàn lóng xū xí,
cóng tā shēng wǎng sī。
qiě líu hǔ pò zhěn,
huán yǒu mèng lái shí。
sù shuāng qíu zài jǐn píng shàng,
zì jūn yī guà wú yóu pī。
qiè yǒu qín lóu jìng,
zhào xīn shèng zhào jǐng。
yuàn chí zhào xīn rén,
shuāng dùi kě lián yǐng。
fù shǔi què shōu bù mǎn bēi,
xiāng rú huán xiè wén jūn húi。
gǔ lái dé yì bù xiāng fù,
zhī jīn wéi yǒu qīng líng tái。