拟古其二
(唐代)李白
高楼入青天,下有白玉堂。明月看欲堕,当窗悬清光。
遥夜一美人,罗衣沾秋霜。含情弄柔瑟,弹作陌上桑。
弦声何激烈,风卷绕飞梁。行人皆踯躅,栖鸟起回翔。
但写妾意苦,莫辞此曲伤。愿逢同心者,飞作紫鸳鸯。
遥夜一美人,罗衣沾秋霜。含情弄柔瑟,弹作陌上桑。
弦声何激烈,风卷绕飞梁。行人皆踯躅,栖鸟起回翔。
但写妾意苦,莫辞此曲伤。愿逢同心者,飞作紫鸳鸯。
《拟古其二》拼音标注
nǐ gǔ qí èr
gāo lóu rù qīng tiān,
xià yǒu bái yù táng。
míng yuè kàn yù duò,
dāng chuāng xuán qīng guāng。
yáo yè yī měi rén,
luō yī zhān qīu shuāng。
hán qíng nòng róu sè,
dàn zuò mò shàng sāng。
xián shēng hé jī liè,
fēng juàn rào fēi liáng。
xíng rén jiē zhí zhú,
qī niǎo qǐ húi xiáng。
dàn xiě qiè yì kǔ,
mò cí cǐ qū shāng。
yuàn féng tóng xīn zhě,
fēi zuò zǐ yuān yāng 。