悼亡诗

(清代)李必恒

一室何啾啾,人语杂鬼哭。那得语踟蹰,黄泉路迫促。

飞来白项鸟,哑哑上我屋。心知不吉祥,其时六月六。

病妇晨起坐,清水自膏沐。再拜辞舅姑,双足不能缩。

洒泣眼无泪,酸苦只在腹。回头语小姑,语咽气复蹙。

可怜我生儿,艰苦赖鞠育。勿以生死异,饥饱时在目。

开我嫁时箱,布衣未堪鬻。指日秋风来,改作我儿服。

徽音久如何,日月忽已积。枯坐惨不欢,出门昧所历。

空房起昼阴,冷气出枕席。窗多蛛结网,案尽鼠行迹。

亦有筐中麻,灯火手自绩。亦有所对镜,花钿恣狼藉。

徘徊思言笑,仿佛面如觌。回头遽欲语,抚心一摽擗。

前夜梦见之,色惨体更瘠。恍惚絮语间,问儿何所食。

暂时魂魄聚,觉后泉壤隔。忘情愧太上,庄缶讵忍击?

《悼亡诗》拼音标注

dào wáng shī
yī shì hé jīu jīu,
rén yǔ zá gǔi kū。
nà dé yǔ chí chú,
huáng quán lù pò cù。
fēi lái bái xiàng niǎo,
yǎ yǎ shàng wǒ wū。
xīn zhī bù jí xiáng,
qí shí lìu yuè lìu。
bìng fù chén qǐ zuò,
qīng shǔi zì gāo mù。
zài bài cí jìu gū,
shuāng zú bù néng suō。
sǎ qì yǎn wú lèi,
suān kǔ zhǐ zài fù。
húi tóu yǔ xiǎo gū,
yǔ yān qì fù cù。
kě lián wǒ shēng ér,
jiān kǔ lài jū yù。
wù yǐ shēng sǐ yì,
jī bǎo shí zài mù。
kāi wǒ jià shí xiāng,
bù yī wèi kān yù。
zhǐ rì qīu fēng lái,
gǎi zuò wǒ ér fú。
hūi yīn jǐu rú hé,
rì yuè hū yǐ jī。
kū zuò cǎn bù huān,
chū mén mèi suǒ lì。
kōng fáng qǐ zhòu yīn,
lěng qì chū zhěn xí。
chuāng duō zhū jié wǎng,
àn jǐn shǔ xíng jī。
yì yǒu kuāng zhōng má,
dēng huǒ shǒu zì jī。
yì yǒu suǒ dùi jìng,
huā diàn zì láng jiè。
pái huái sī yán xiào,
fǎng fó miàn rú dí。
húi tóu jù yù yǔ,
fǔ xīn yī piāo pì。
qián yè mèng jiàn zhī,
sè cǎn tǐ gèng jí。
huǎng hū xù yǔ jiān,
wèn ér hé suǒ shí。
zàn shí hún pò jù,
jué hòu quán rǎng gé。
wàng qíng kùi tài shàng,
zhuāng fǒu jù rěn jí ?