家大人手构二亭间树松竹颜曰晚翠曰知津暇日经过长吟野望令人有濠濮间想因成一律

(明代)李畅

曲曲江流绕钓矶,江亭云物转霏微。春深蒲柳疑烟湿,日落帆樯带雨归。

绿酒漫堪成独啸,白鸥应识久忘机。津头竟日无人问,为向春风一振衣。

《家大人手构二亭间树松竹颜曰晚翠曰知津暇日经过长吟野望令人有濠濮间想因成一律》拼音标注

jiā dà rén shǒu gōu èr tíng jiān shù sōng zhú yán yuē wǎn cùi yuē zhī jīn xiá rì jīng guò cháng yín yě wàng lìng rén yǒu háo pú jiān xiǎng yīn chéng yī lv̀
qū qū jiāng líu rào diào jī,
jiāng tíng yún wù zhuǎn fēi wēi。
chūn shēn pú lǐu yí yān shī,
rì luò fān qiáng dài yǔ gūi。
lv̀ jǐu màn kān chéng dú xiào,
bái ōu yìng shì jǐu wàng jī。
jīn tóu jìng rì wú rén wèn,
wèi xiàng chūn fēng yī zhèn yī。