孔淑人诗
(清代)李长霞
凤鸟有灵匹,芝兰有灵根。有女兰薄祜,少小失二人。
阿弟方弱龄,茕茕寡友昆。十年贞不字,抚弟多苦辛。
诗书夙所好,礼仪夙所敦。馀事擅写生,妙笔追天真。
高行人所羡,媒妁来殷勤。云有赞皇令,蒯氏为清门。
遂缔百年好,鸣凤托高冈。玉帛安及时,佳耦世无双。
结䙰行有日,群寇来抢攘。蒯侯恤民事,率众巡所疆。
猝然与贼遇,万骑精且强。合围桑落镇,众寡莫相当。
天狼不可射,威弧不可张。嗟哉忠义土,身死为国殇。
佳运叹何迟,厄运来何促。忽闻消息来,心摧莫能哭。
女子谓阿弟,我生亦何艰。二人谁则无,父母早见捐。
伉俪谁则无,未嫁失所天。我命实不犹,皇灵无私恩。
岂不重一死,身殉义得全。一日饥不食,二日饥不餐。
光光烈女子,冥冥向重泉。合葬蒯氏茔,遂彼同穴言。
高义世所重,有司以上闻。明明皇帝制,曰赠为淑人。
借问淑人谁,宣圣之裔孙。
《孔淑人诗》拼音标注
kǒng shú rén shī
fèng niǎo yǒu líng pǐ,
zhī lán yǒu líng gēn。
yǒu nv̌ lán bó hù,
shǎo xiǎo shī èr rén。
ā dì fāng ruò líng,
qióng qióng guǎ yǒu kūn。
shí nián zhēn bù zì,
fǔ dì duō kǔ xīn。
shī shū sù suǒ hǎo,
lǐ yí sù suǒ dūn。
yú shì shàn xiě shēng,
miào bǐ zhūi tiān zhēn。
gāo xíng rén suǒ xiàn,
méi shuò lái yīn qín。
yún yǒu zàn huáng lìng,
kuǎi shì wèi qīng mén。
sùi dì bǎi nián hǎo,
míng fèng tuō gāo gāng。
yù bó ān jí shí,
jiā ǒu shì wú shuāng。
jié lí xíng yǒu rì,
qún kòu lái qiǎng ràng。
kuǎi hóu xù mín shì,
lv̀ zhòng xún suǒ jiāng。
cù rán yǔ zéi yù,
wàn qí jīng qiě qiáng。
hé wéi sāng luò zhèn,
zhòng guǎ mò xiāng dāng。
tiān láng bù kě shè,
wēi hú bù kě zhāng。
jiē zāi zhōng yì tǔ,
shēn sǐ wèi guó shāng。
jiā yùn tàn hé chí,
è yùn lái hé cù。
hū wén xiāo xī lái,
xīn cūi mò néng kū。
nv̌ zǐ wèi ā dì,
wǒ shēng yì hé jiān。
èr rén shúi zé wú,
fù mǔ zǎo jiàn juān。
kàng lì shúi zé wú,
wèi jià shī suǒ tiān。
wǒ mìng shí bù yóu,
huáng líng wú sī ēn。
qǐ bù zhòng yī sǐ,
shēn xùn yì dé quán。
yī rì jī bù shí,
èr rì jī bù cān。
guāng guāng liè nv̌ zǐ,
míng míng xiàng zhòng quán。
hé zàng kuǎi shì yíng,
sùi bǐ tóng xué yán。
gāo yì shì suǒ zhòng,
yǒu sī yǐ shàng wén。
míng míng huáng dì zhì,
yuē zèng wèi shú rén。
jiè wèn shú rén shúi,
xuān shèng zhī yì sūn。