听照旷尘外琴
(宋代)李处权
弹琴看飞鸿,自是千载人。
幽兰写国香,白雪回阳春。
邈视嵇阮流,不肯加冠巾。
丝桐得心法,二子入室亲。
高山与流水,领略难具陈。
前年出关意,浩荡谁能驯。
跌足兵火围,所遇多苦辛。
却来湖上寺,翳拂坐石门。
颇有名胜士,宛然交道存。
寄书亦及我,匪但通寒温。
问我能来无,愧负匏瓜身。
翩然如野鹤,接羽凌秋旻。
过我晋陵郡,促轸风露新。
谐和下鸾凤,幽怨出鬼神。
老全殆不没,千古名知津。
漂流更丧乱,我生乃不辰。
见子颜色开,慰我羁旅魂。
我心亦清苦,久愿丘壑邻。
何时舟载月,一弄秋江滨。
《听照旷尘外琴》拼音标注
tīng zhào kuàng chén wài qín
lǎo quán bīng yù zī,
bù shòu yī zǐ chén。
dàn qín kàn fēi hóng,
zì shì qiān zài rén。
yōu lán xiě guó xiāng,
bái xuě húi yáng chūn。
miǎo shì jī ruǎn líu,
bù kěn jiā guān jīn。
sī tóng dé xīn fǎ,
èr zǐ rù shì qīn。
gāo shān yǔ líu shǔi,
lǐng lvè nán jù chén。
qián nián chū guān yì,
hào dàng shúi néng xún。
diē zú bīng huǒ wéi,
suǒ yù duō kǔ xīn。
què lái hú shàng sì,
yì fú zuò shí mén。
pǒ yǒu míng shèng shì,
wǎn rán jiāo dào cún。
jì shū yì jí wǒ,
fěi dàn tōng hán wēn。
wèn wǒ néng lái wú,
kùi fù páo guā shēn。
piān rán rú yě hè,
jiē yǔ líng qīu mín。
guò wǒ jìn líng jùn,
cù zhěn fēng lù xīn。
xié hé xià luán fèng,
yōu yuàn chū gǔi shén。
lǎo quán dài bù méi,
qiān gǔ míng zhī jīn。
piāo líu gèng sāng luàn,
wǒ shēng nǎi bù chén。
jiàn zǐ yán sè kāi,
wèi wǒ jī lv̌ hún。
wǒ xīn yì qīng kǔ,
jǐu yuàn qīu hè lín。
hé shí zhōu zài yuè,
yī nòng qīu jiāng bīn 。