望灵石
(宋代)李处权
当年何人运神斧,劖削碧玉成芙蓉。
平地崛起五千仞,浮云落日当秋空。
东西南北千里间,他山莫敢来争雄。
英灵往往在人物,异时杰出闻数公。
伟哉高厚职覆载,储精毓粹良未穷。
畸予家世本伊洛,四时行乐都忘慵。
楼台面面得形胜,锦屏女几鸣皋嵩。
十年戎马断归路,流落江湖今一翁。
平生所得在黄卷,昔贤今圣独见容。
青衫憔悴百寮底,犹欣收此笔砚功。
声名突兀不磨灭,要与此峰相始终。
《望灵石》拼音标注
wàng líng shí
zhàng lí chū wàng jiāng láng fēng,
qīng hūi xìu qì zài fēng zhōng。
dāng nián hé rén yùn shén fǔ,
chán xuē bì yù chéng fú róng。
píng dì jué qǐ wǔ qiān rèn,
fú yún luò rì dāng qīu kōng。
dōng xī nán běi qiān lǐ jiān,
tā shān mò gǎn lái zhēng xióng。
yīng líng wǎng wǎng zài rén wù,
yì shí jié chū wén shù gōng。
wěi zāi gāo hòu zhí fù zài,
chǔ jīng yù cùi liáng wèi qióng。
jī yú jiā shì běn yī luò,
sì shí xíng lè dū wàng yōng。
lóu tái miàn miàn dé xíng shèng,
jǐn píng nv̌ jī míng gāo sōng。
shí nián róng mǎ duàn gūi lù,
líu luò jiāng hú jīn yī wēng。
píng shēng suǒ dé zài huáng juàn,
xī xián jīn shèng dú jiàn róng。
qīng shān qiáo cùi bǎi liáo dǐ,
yóu xīn shōu cǐ bǐ yàn gōng。
shēng míng tū wù bù mó miè,
yào yǔ cǐ fēng xiāng shǐ zhōng 。