妙空出示诸公诗卷次元韵

(宋代)李处权

已著芭蕉喻此身,木人花鸟岂知春。
他家定自无生灭,此物何尝有故新。
美玉不羞论瓦砾,明珠终解照泥尘。
相逢一笑空归去,无语堪酬彼上人。

《妙空出示诸公诗卷次元韵》拼音标注

miào kōng chū shì zhū gōng shī juàn cì yuán yùn
yǐ zhù bā jiāo yù cǐ shēn,
mù rén huā niǎo qǐ zhī chūn。
tā jiā dìng zì wú shēng miè,
cǐ wù hé cháng yǒu gù xīn。
měi yù bù xīu lùn wǎ lì,
míng zhū zhōng jiě zhào ní chén。
xiāng féng yī xiào kōng gūi qù,
wú yǔ kān chóu bǐ shàng rén 。