龙虎歌

(元代)李道纯

真龙真虎原无象,谁为起模传此样。若于无象里承当,又落断常终莽荡。

青青白白太分明,也是无风自起浪。时人要识真龙虎,不属有无并子午。

休将二物浑沦吞,但把五行颠倒数。根芽本是太玄宫,造化却在朱陵府。

虽然运用有主张,毕竟虚灵无处所。一条大道要心通,些子神机非目睹。

忽然迸开顶额门,勘破木金同一母。高高绝顶天罡推,耿耿银河斗柄戽。

兴云起雾仗丁公,掣电驱雷役玄武。瞬息之间天地交,刹那之顷坎离补。

虎从水底起清风,龙在火中降甘雨。云行雨施天下平,运乾龙德功周普。

人言六龙以御天,孰知一龙是真主?人言五虎透玄关,孰知一虎生真土?

会得龙虎常合和,便知龟蛇互吞吐。圣人设象指蹄筌,象外明言便造言。

言外更须穷祖意,元来太极本无○。得意忘象未为特,和意都忘为极则。

稽首束斋赵隐居,彻底掀翻参学毕。

《龙虎歌》拼音标注

lóng hǔ gē
zhēn lóng zhēn hǔ yuán wú xiàng,
shúi wèi qǐ mó chuán cǐ yáng。
ruò yú wú xiàng lǐ chéng dāng,
yòu luò duàn cháng zhōng mǎng dàng。
qīng qīng bái bái tài fēn míng,
yě shì wú fēng zì qǐ làng。
shí rén yào shì zhēn lóng hǔ,
bù shǔ yǒu wú bìng zǐ wǔ。
xīu jiāng èr wù hún lún tūn,
dàn bǎ wǔ xíng diān dǎo shù。
gēn yá běn shì tài xuán gōng,
zào huà què zài zhū líng fǔ。
sūi rán yùn yòng yǒu zhǔ zhāng,
bì jìng xū líng wú chù suǒ。
yī tiáo dà dào yào xīn tōng,
xiē zǐ shén jī fēi mù dǔ。
hū rán bèng kāi dǐng é mén,
kān pò mù jīn tóng yī mǔ。
gāo gāo jué dǐng tiān gāng tūi,
gěng gěng yín hé dǒu bǐng hù。
xīng yún qǐ wù zhàng dīng gōng,
chè diàn qū léi yì xuán wǔ。
shùn xī zhī jiān tiān dì jiāo,
chà nà zhī qǐng kǎn lí bǔ。
hǔ cóng shǔi dǐ qǐ qīng fēng,
lóng zài huǒ zhōng jiàng gān yǔ。
yún xíng yǔ shī tiān xià píng,
yùn gān lóng dé gōng zhōu pǔ。
rén yán lìu lóng yǐ yù tiān,
shú zhī yī lóng shì zhēn zhǔ ?
rén yán wǔ hǔ tòu xuán guān,
shú zhī yī hǔ shēng zhēn tǔ ?
hùi dé lóng hǔ cháng hé hé,
biàn zhī gūi shé hù tūn tǔ。
shèng rén shè xiàng zhǐ tí quán,
xiàng wài míng yán biàn zào yán。
yán wài gèng xū qióng zǔ yì,
yuán lái tài jí běn wú ○。
dé yì wàng xiàng wèi wèi tè,
hé yì dū wàng wèi jí zé。
jī shǒu shù zhāi zhào yǐn jū,
chè dǐ xiān fān cān xué bì。