亨父以梅花扇寄其门人索赋一首
(明代)李东阳
江头古树花满株,蟠虬屈铁相萦纡。微云点缀不盈掬,风格自与群葩殊。
翰林老吏神仙骨,挥毫两袖清香发。空梁夜半酒醒时,梦断江南酒楼月。
仙郎潇洒如宗之,平生爱画复爱诗。山高水阔望不见,琼林玉树空参差。
《亨父以梅花扇寄其门人索赋一首》拼音标注
hēng fù yǐ méi huā shàn jì qí mén rén suǒ fù yī shǒu
jiāng tóu gǔ shù huā mǎn zhū,
pán qíu qū tiě xiāng yíng yū。
wēi yún diǎn zhùi bù yíng jú,
fēng gé zì yǔ qún pā shū。
hàn lín lǎo lì shén xiān gǔ,
hūi háo liǎng xìu qīng xiāng fā。
kōng liáng yè bàn jǐu xǐng shí,
mèng duàn jiāng nán jǐu lóu yuè。
xiān láng xiāo sǎ rú zōng zhī,
píng shēng ài huà fù ài shī。
shān gāo shǔi kuò wàng bù jiàn,
qióng lín yù shù kōng cān chà。
- 上一篇:拟古出塞(五首)
- 下一篇:寄王丹徒公济二首 其二