愚乐传公尝种松数百株读书其下有主松书院在焉为作诗以遗其子若孙

(明代)李东阳

旧时书屋长为主,手种青松间石根。卧拥白云春下榻,到随寒月夜开门。

风霜阅历无年岁,樽酒过逢有子孙。闻说大夫封已贵,故枝新叶总沾恩。

《愚乐传公尝种松数百株读书其下有主松书院在焉为作诗以遗其子若孙》拼音标注

yú lè chuán gōng cháng zhǒng sōng shù bǎi zhū dú shū qí xià yǒu zhǔ sōng shū yuàn zài yān wèi zuò shī yǐ yí qí zǐ ruò sūn
jìu shí shū wū cháng wèi zhǔ,
shǒu zhǒng qīng sōng jiān shí gēn。
wò yǒng bái yún chūn xià tà,
dào súi hán yuè yè kāi mén。
fēng shuāng yuè lì wú nián sùi,
zūn jǐu guò féng yǒu zǐ sūn。
wén shuō dà fū fēng yǐ gùi,
gù zhī xīn yè zǒng zhān ēn。