过兴德寺
(宋代)李复
行雨忽过渐细微,冉冉傍马残微飞。
乱溪争流经屡渡,近水短畦菘叶肥。
跻欹到寺石灯滑,红叶拥门人迹稀。
升堂坐定闻鱼鼓,亦传斋钵慰我饥。
久阴忽开日色薄,初见竹影摇窗扉。
开山宝塔真相在,瞻拜入炉香霏霏。
塔前苍松尽手植,到今百心森相围。
登览未尽夜气冷,拂榻置枕舒寝衣。
明星耿耿东方白,仆夫结束马已鞿。
老僧送客有勤意,静境幸到何遽归。
乱溪争流经屡渡,近水短畦菘叶肥。
跻欹到寺石灯滑,红叶拥门人迹稀。
升堂坐定闻鱼鼓,亦传斋钵慰我饥。
久阴忽开日色薄,初见竹影摇窗扉。
开山宝塔真相在,瞻拜入炉香霏霏。
塔前苍松尽手植,到今百心森相围。
登览未尽夜气冷,拂榻置枕舒寝衣。
明星耿耿东方白,仆夫结束马已鞿。
老僧送客有勤意,静境幸到何遽归。
《过兴德寺》拼音标注
guò xīng dé sì
xíng yǔ hū guò jiàn xì wēi,
rǎn rǎn bàng mǎ cán wēi fēi。
luàn xī zhēng líu jīng lv̌ dù,
jìn shǔi duǎn qí sōng yè féi。
jī yī dào sì shí dēng huá,
hóng yè yǒng mén rén jī xī。
shēng táng zuò dìng wén yú gǔ,
yì chuán zhāi bō wèi wǒ jī。
jǐu yīn hū kāi rì sè bó,
chū jiàn zhú yǐng yáo chuāng fēi。
kāi shān bǎo tǎ zhēn xiāng zài,
zhān bài rù lú xiāng fēi fēi。
tǎ qián cāng sōng jǐn shǒu zhí,
dào jīn bǎi xīn sēn xiāng wéi。
dēng lǎn wèi jǐn yè qì lěng,
fú tà zhì zhěn shū qǐn yī。
míng xīng gěng gěng dōng fāng bái,
pū fū jié shù mǎ yǐ jī。
lǎo sēng sòng kè yǒu qín yì,
jìng jìng xìng dào hé jù gūi 。