七夕和韵

(宋代)李复

东方牵牛西织女,饮犊弄机隔河渚。
西风忽起怨夜长,相望盈盈不得语。
走投上帝贷金钱,五云飞来结香軿。
曳裾指露天榆冷。照影回身桂叶偏。
银潢七月秋浪高,黄昏欲渡未成桥。
却向人间借乌鹊,衔石欲半河已落。
碧雾为帐霞为裳,绛节欲尽两旂张。
灿然一星中耀芒,前瞻汉曲喜色长。
飚轮俨雅灵龙翔,相迎交赠双明珰。
临席举袖开雕扇,故人有似新相见。
共持深愿祝天工,海底乌沉参不转。
世间共传牛女喜,绮楼百尺排空起。
垂绥插竹动云阴,玉豆珠盘罗餈饵。
壶开绿酒净于空,秋满虚庭气如水。
儿童不眠看星会,白光奕奕摇飞旆。
整衣低首祝深心,未祝焚香先再拜。
曈曨晓动斗车移,小雨班班怨别离。
天上还应分凤轸,人间又喜见蛛丝。
空堂野老头如雪,不解祈巧但祈拙。

《七夕和韵》拼音标注

qī xī hé yùn
dōng fāng qiān níu xī zhī nv̌,
yǐn dú nòng jī gé hé zhǔ。
xī fēng hū qǐ yuàn yè cháng,
xiāng wàng yíng yíng bù dé yǔ。
zǒu tóu shàng dì dài jīn qián,
wǔ yún fēi lái jié xiāng píng。
yè jū zhǐ lù tiān yú lěng。
zhào yǐng húi shēn gùi yè piān。
yín huáng qī yuè qīu làng gāo,
huáng hūn yù dù wèi chéng qiáo。
què xiàng rén jiān jiè wū què,
xián shí yù bàn hé yǐ luò。
bì wù wèi zhàng xiá wèi cháng,
jiàng jié yù jǐn liǎng qí zhāng。
càn rán yī xīng zhōng yào máng,
qián zhān hàn qū xǐ sè cháng。
biāo lún yǎn yǎ líng lóng xiáng,
xiāng yíng jiāo zèng shuāng míng dāng。
lín xí jǔ xìu kāi diāo shàn,
gù rén yǒu sì xīn xiāng jiàn。
gòng chí shēn yuàn zhù tiān gōng,
hǎi dǐ wū chén cān bù zhuǎn。
shì jiān gòng chuán níu nv̌ xǐ,
qǐ lóu bǎi chǐ pái kōng qǐ。
chúi sūi chā zhú dòng yún yīn,
yù dòu zhū pán luō cí ěr。
hú kāi lv̀ jǐu jìng yú kōng,
qīu mǎn xū tíng qì rú shǔi。
ér tóng bù mián kàn xīng hùi,
bái guāng yì yì yáo fēi pèi。
zhěng yī dī shǒu zhù shēn xīn,
wèi zhù fén xiāng xiān zài bài。
tóng lóng xiǎo dòng dǒu chē yí,
xiǎo yǔ bān bān yuàn bié lí。
tiān shàng huán yìng fēn fèng zhěn,
rén jiān yòu xǐ jiàn zhū sī。
kōng táng yě lǎo tóu rú xuě,
bù jiě qí qiǎo dàn qí zhuó 。