有客山中来

(宋代)李复

有客山中来,遗我双支松。
身虽咫尺长,势有百丈容。
空庭土花碧,不种夭桃红。
春悲香魄尽,秋怨绿枝空。
喜见石上根,移从最高峰。
爱植朝暮勤,待看凌霜风。
何时旧山云,出随渊中龙。
沛然洒好雨,助我栽培功。

《有客山中来》拼音标注

yǒu kè shān zhōng lái
yǒu kè shān zhōng lái,
yí wǒ shuāng zhī sōng。
shēn sūi zhǐ chǐ cháng,
shì yǒu bǎi zhàng róng。
kōng tíng tǔ huā bì,
bù zhǒng yāo táo hóng。
chūn bēi xiāng pò jǐn,
qīu yuàn lv̀ zhī kōng。
xǐ jiàn shí shàng gēn,
yí cóng zùi gāo fēng。
ài zhí zhāo mù qín,
dài kàn líng shuāng fēng。
hé shí jìu shān yún,
chū súi yuān zhōng lóng。
pèi rán sǎ hǎo yǔ,
zhù wǒ zāi péi gōng 。