和人笋诗

(宋代)李复

葛陂龙去已千年,每见遗孙出是间。
未遇严霜怀节久,因生平地立身难。
长崖气润云藏角,暗谷丛深雾养斑。
春晚向空重箨尽,却惊高意不能攀。

《和人笋诗》拼音标注

hé rén sǔn shī
gé bēi lóng qù yǐ qiān nián,
měi jiàn yí sūn chū shì jiān。
wèi yù yán shuāng huái jié jǐu,
yīn shēng píng dì lì shēn nán。
cháng yá qì rùn yún cáng jiǎo,
àn gǔ cóng shēn wù yǎng bān。
chūn wǎn xiàng kōng zhòng tuò jǐn,
què liáng gāo yì bù néng pān 。