和李教授摅游溪阻风

(宋代)李复

去年春尽送春归,溪边曾与春风期。
共期今岁春风到,却话去年相别时。
二月天回斗杓转,沙际春风犹未知。
咄咄向空但书怪,常有孤愁来两眉。
南巷佳人佩兰客,去年把叶同题诗。
能传芳信慰枯槁,问我溪边来何迟。
明发招邀出城去,欲傍垂杨举卮酒。
盲飚东来忽作恶,掀簸地轴摇天维。
坐客隔手不相见,缩颈尽如藏壳龟。
昏沙欲定日更黑,浩浩崩奔阴云垂。
苍茫催人雨势急,促辔竞路争先驰。
归途邂逅过萧寺,投鞭思弈云房棋。
道人呼童拂广榻,笑我尘土两目眵。
漫展纹楸第袖手,瞑依团蒲神意疲。
朝来共寻一饷乐,龃龉似为神物欺。
况乎人生百年间,世事万里多嶮巇。
纷纷智巧日夜斗,一身浪苦宁非痴。
试向道人问实相,指我自求无言师。

《和李教授摅游溪阻风》拼音标注

hé lǐ jiào shòu shū yóu xī zǔ fēng
qù nián chūn jǐn sòng chūn gūi,
xī biān céng yǔ chūn fēng qī。
gòng qī jīn sùi chūn fēng dào,
què huà qù nián xiāng bié shí。
èr yuè tiān húi dǒu sháo zhuǎn,
shā jì chūn fēng yóu wèi zhī。
duō duō xiàng kōng dàn shū guài,
cháng yǒu gū chóu lái liǎng méi。
nán xiàng jiā rén pèi lán kè,
qù nián bǎ yè tóng tí shī。
néng chuán fāng xìn wèi kū gǎo,
wèn wǒ xī biān lái hé chí。
míng fā zhāo yāo chū chéng qù,
yù bàng chúi yáng jǔ zhī jǐu。
máng biāo dōng lái hū zuò è,
xiān bò dì zhóu yáo tiān wéi。
zuò kè gé shǒu bù xiāng jiàn,
suō jǐng jǐn rú cáng ké gūi。
hūn shā yù dìng rì gèng hēi,
hào hào bēng bēn yīn yún chúi。
cāng máng cūi rén yǔ shì jí,
cù pèi jìng lù zhēng xiān chí。
gūi tú xiè hòu guò xiāo sì,
tóu biān sī yì yún fáng qí。
dào rén hū tóng fú guǎng tà,
xiào wǒ chén tǔ liǎng mù chī。
màn zhǎn wén qīu dì xìu shǒu,
míng yī tuán pú shén yì pí。
zhāo lái gòng xún yī xiǎng lè,
jǔ yǔ sì wèi shén wù qī。
kuàng hū rén shēng bǎi nián jiān,
shì shì wàn lǐ duō xiǎn xī。
fēn fēn zhì qiǎo rì yè dǒu,
yī shēn làng kǔ níng fēi chī。
shì xiàng dào rén wèn shí xiāng,
zhǐ wǒ zì qíu wú yán shī 。