题刘仲高提刑所藏文与可墨竹

(宋代)李纲

萧郎画竹称逼真,与可所作尤绝伦。不将丹青借粉饰,直把宝墨传精神。

渭川万个在胸次,援毫戏扫如烟云。眼前先见欲画者,兔起鹘落气益振。

稚枯偃仰尽变态,笔力斡转风霆春。平生知作几千幅,得心应手老斲轮。

当时谁是识画者,谪仙东坡盖其人。老坡亦善作此画,意虽已到法未亲。

是中妙处不传授,但得木石枯鳞皴。自从兵火丧乱后,锦囊玉轴随埃尘。

公于何处得此本,四枝墨色犹鲜新。风梢雨叶间浓淡,纷披屈折节脉匀。

置之座右涤炎暑,飒飒更觉秋声闻。子猷会见定绝倒,安用日事栽培勤。

只今与可骨已朽,妙迹散落此幸存。愿公秘惜勿轻示,更筑小堂名墨君。

《题刘仲高提刑所藏文与可墨竹》拼音标注

tí líu zhòng gāo tí xíng suǒ cáng wén yǔ kě mò zhú
xiāo láng huà zhú chēng bī zhēn,
yǔ kě suǒ zuò yóu jué lún。
bù jiāng dān qīng jiè fěn shì,
zhí bǎ bǎo mò chuán jīng shén。
wèi chuān wàn gè zài xiōng cì,
yuán háo xì sǎo rú yān yún。
yǎn qián xiān jiàn yù huà zhě,
tù qǐ gú luò qì yì zhèn。
zhì kū yǎn yǎng jǐn biàn tài,
bǐ lì wò zhuǎn fēng tíng chūn。
píng shēng zhī zuò jī qiān fú,
dé xīn yìng shǒu lǎo zhuó lún。
dāng shí shúi shì shì huà zhě,
zhé xiān dōng pō gài qí rén。
lǎo pō yì shàn zuò cǐ huà,
yì sūi yǐ dào fǎ wèi qīn。
shì zhōng miào chù bù chuán shòu,
dàn dé mù shí kū lín cūn。
zì cóng bīng huǒ sāng luàn hòu,
jǐn náng yù zhóu súi āi chén。
gōng yú hé chù dé cǐ běn,
sì zhī mò sè yóu xiān xīn。
fēng shāo yǔ yè jiān nóng dàn,
fēn pī qū zhé jié mài yún。
zhì zhī zuò yòu dí yán shǔ,
sà sà gèng jué qīu shēng wén。
zǐ yóu hùi jiàn dìng jué dǎo,
ān yòng rì shì zāi péi qín。
zhǐ jīn yǔ kě gǔ yǐ xǐu,
miào jī sàn luò cǐ xìng cún。
yuàn gōng mì xī wù qīng shì,
gèng zhú xiǎo táng míng mò jūn。