自容趋藤山路古松皆合抱百馀尺枝叶扶疏行人庇赖为取松明者所刳剔因而摧倾十已六七良可惜也
(宋代)李纲
松林缭峻岭,百尺森葱青。不知何年种,天矫乱龙形。
浓阴翳修途,当暑有馀清。长风一披拂,时作波涛声。
如何锥刀徒,使争爝火明。伤肤及肌骨,风雨因摧倾。
颠倒委榛棘,气象犹峥嵘。行人失庇赖,伫立空凝情。
缅想栽培初,爱护如目睛。合抱始毫末,几经霜露零。
一日毁有馀,百年养不成。忍使易凋丧,此理真难评。
忆昔陶士行,为政有善经。擢禾与移柳,一一纠以刑。
既往不及追,将来犹可惩。感动遂成章,庶几知者听。
《自容趋藤山路古松皆合抱百馀尺枝叶扶疏行人庇赖为取松明者所刳剔因而摧倾十已六七良可惜也》拼音标注
zì róng qū téng shān lù gǔ sōng jiē hé bào bǎi yú chǐ zhī yè fú shū xíng rén bì lài wèi qǔ sōng míng zhě suǒ kū tī yīn ér cūi qīng shí yǐ lìu qī liáng kě xī yě
sōng lín liáo jùn líng,
bǎi chǐ sēn cōng qīng。
bù zhī hé nián zhǒng,
tiān jiǎo luàn lóng xíng。
nóng yīn yì xīu tú,
dāng shǔ yǒu yú qīng。
cháng fēng yī pī fú,
shí zuò bō tāo shēng。
rú hé zhūi dāo tú,
shǐ zhēng jué huǒ míng。
shāng fū jí jī gǔ,
fēng yǔ yīn cūi qīng。
diān dǎo wěi zhēn jí,
qì xiàng yóu zhēng róng。
xíng rén shī bì lài,
zhù lì kōng níng qíng。
miǎn xiǎng zāi péi chū,
ài hù rú mù jīng。
hé bào shǐ háo mò,
jī jīng shuāng lù líng。
yī rì hǔi yǒu yú,
bǎi nián yǎng bù chéng。
rěn shǐ yì diāo sāng,
cǐ lǐ zhēn nán píng。
yì xī táo shì xíng,
wèi zhèng yǒu shàn jīng。
zhuó hé yǔ yí lǐu,
yī yī jīu yǐ xíng。
jì wǎng bù jí zhūi,
jiāng lái yóu kě chéng。
gǎn dòng sùi chéng zhāng,
shù jī zhī zhě tīng。