题式之诗卷后
(宋代)李贾
矫首天地间,凄其望终古。
前辈其零落,斯文日榛莽。
戴君天台秀,忽向南方来。
老气横九州,胸次何崔嵬。
藻□晚更奇,崩腾豁高趣。
疑是赤城霞,飘飖堕章句。
白首一孤剑,谁人荐子虚。
有时杯酒间,高论倾淮湖。
既有四海名,何惭万钟乐。
君看荣与贱,千载俱冥漠。
前辈其零落,斯文日榛莽。
戴君天台秀,忽向南方来。
老气横九州,胸次何崔嵬。
藻□晚更奇,崩腾豁高趣。
疑是赤城霞,飘飖堕章句。
白首一孤剑,谁人荐子虚。
有时杯酒间,高论倾淮湖。
既有四海名,何惭万钟乐。
君看荣与贱,千载俱冥漠。
《题式之诗卷后》拼音标注
tí shì zhī shī juàn hòu
jiǎo shǒu tiān dì jiān,
qī qí wàng zhōng gǔ。
qián bèi qí líng luò,
sī wén rì zhēn mǎng。
dài jūn tiān tái xìu,
hū xiàng nán fāng lái。
lǎo qì héng jǐu zhōu,
xiōng cì hé cūi wéi。
zǎo □ wǎn gèng qí,
bēng téng huō gāo qù。
yí shì chì chéng xiá,
piāo yáo duò zhāng jù。
bái shǒu yī gū jiàn,
shúi rén jiàn zǐ xū。
yǒu shí bēi jǐu jiān,
gāo lùn qīng huái hú。
jì yǒu sì hǎi míng,
hé cán wàn zhōng lè。
jūn kàn róng yǔ jiàn,
qiān zài jù míng mò 。