重过陶园限韵

(宋代)安道

行窝谢尘鞅,习静聊永日。寄适静墨间,堆案纷简紩。

倦馀发深省,长啸扪双膝。念我陶园友,投分如胶漆。

咫尺会面艰,连朝未能一。昨来命驾往,追随竹溪逸。

我怀拍塞忧,见君喜欲溢。君闻剥啄声,倒履如有失。

携我历三径,坐我忘忧室。飞觞但白战,击壶共为率。

森森约束严,势比军令疾。我才谢锋颖,君心特茧密。

挥毫霎满纸,云阵排甲乙。砉若春冰泮,泻溜鸣潏潏。

诗坛合推君,燕许信大笔。巧匠不血指,此语真故实。

自惭拙工劳,敢与君斗律。酸甘齐味分,我枳君犹桔。

诗成各引满,林梢月将出。君勇堪贾馀,我懒欲寻佚。

归来拥被眠,日晏忘盥栉。技痒忍还作,渴吻鸣唧唧。

解醒索冰壶,案有七十士。且咀且吟哦,短歌聊自述。

《重过陶园限韵》拼音标注

zhòng guò táo yuán xiàn yùn
xíng wō xiè chén yǎng,
xí jìng liáo yǒng rì。
jì shì jìng mò jiān,
dūi àn fēn jiǎn zhì。
juàn yú fā shēn shěng,
cháng xiào mén shuāng xī。
niàn wǒ táo yuán yǒu,
tóu fēn rú xiáo qī。
zhǐ chǐ hùi miàn jiān,
lián zhāo wèi néng yī。
zuó lái mìng jià wǎng,
zhūi súi zhú xī yì。
wǒ huái pāi sāi yōu,
jiàn jūn xǐ yù yì。
jūn wén bō zhuó shēng,
dǎo lv̌ rú yǒu shī。
xié wǒ lì sān jìng,
zuò wǒ wàng yōu shì。
fēi shāng dàn bái zhàn,
jí hú gòng wèi lv̀。
sēn sēn yuē shù yán,
shì bǐ jūn lìng jí。
wǒ cái xiè fēng yǐng,
jūn xīn tè chóng mì。
hūi háo shà mǎn zhǐ,
yún zhèn pái jiǎ yǐ。
huò ruò chūn bīng pàn,
xiè līu míng jué jué。
shī tán hé tūi jūn,
yàn xǔ xìn dà bǐ。
qiǎo jiàng bù xiě zhǐ,
cǐ yǔ zhēn gù shí。
zì cán zhuó gōng láo,
gǎn yǔ jūn dǒu lv̀。
suān gān qí wèi fēn,
wǒ zhī jūn yóu jié。
shī chéng gè yǐn mǎn,
lín shāo yuè jiāng chū。
jūn yǒng kān jiǎ yú,
wǒ lǎn yù xún yì。
gūi lái yǒng bèi mián,
rì yàn wàng guàn jié。
jì yǎng rěn huán zuò,
kě wěn míng jī jī。
jiě xǐng suǒ bīng hú,
àn yǒu qī shí shì。
qiě jǔ qiě yín é,
duǎn gē liáo zì shù。