众香亭饯梅歌

(清代)黎简

空山无人置古琴,泠风七弦吹玉音。更谁知此静者妙,而我窈见天之心。

天心道心并诗心,归日梅花初照林。土墙缺处白漠漠,酒杯天象清深深。

老樵于此不饮醉,幕天席地一月睡。大光明出正法眼,极严万通古和气。

炯然亦自见吾真,吾方丧我能语人。鸟啼梦断人间世,月地云阶天上春。

迢遥明月别千里,送远登山又临水。阴寒风雨生莓苔,惨淡菁华寄桃李。

《众香亭饯梅歌》拼音标注

zhòng xiāng tíng jiàn méi gē
kōng shān wú rén zhì gǔ qín,
líng fēng qī xián chūi yù yīn。
gèng shúi zhī cǐ jìng zhě miào,
ér wǒ yǎo jiàn tiān zhī xīn。
tiān xīn dào xīn bìng shī xīn,
gūi rì méi huā chū zhào lín。
tǔ qiáng quē chù bái mò mò,
jǐu bēi tiān xiàng qīng shēn shēn。
lǎo qiáo yú cǐ bù yǐn zùi,
mù tiān xí dì yī yuè shùi。
dà guāng míng chū zhèng fǎ yǎn,
jí yán wàn tōng gǔ hé qì。
jiǒng rán yì zì jiàn wú zhēn,
wú fāng sāng wǒ néng yǔ rén。
niǎo tí mèng duàn rén jiān shì,
yuè dì yún jiē tiān shàng chūn。
tiáo yáo míng yuè bié qiān lǐ,
sòng yuǎn dēng shān yòu lín shǔi。
yīn hán fēng yǔ shēng méi tái,
cǎn dàn jīng huá jì táo lǐ。