洋琴歌

(清代)李锴

岛中之木名莫知,饮霜饫露凡知时。良工断之解作片,片片声中青玻璃。

日雕月磨沃以漆,黝黝玄光横四尺。空中坦外如知平,四匝寻之无寸隙。

斯须盖启金枢转,霏微花色蠃纹施。玉柱密插蟠螭身,凤眼低嵌雕龙片。

银丝双弦二十六,一弦一声声胜肉。别琢香檀曲拨多,经纬纵横弦下伏。

弹弦无事须银甲,但将檀拨轻挑压。满耳琤璁弦上鸣,不知宫调何由洽。

初弹参差殊细微,女儿私语翡翠帏。铿然一转得秀整,罗裌慢摇金钏冷。

三转四转曲入破,苍岩石罅幽泉过。嗈嗈嗷嗷沙雁惊,急雪乱搅飞花堕。

轻淫妖艳风习习,曼声浮荡新声涩。碧眼蛮工一再弹,欷歔北客天南泣。

吾闻中国圣人之,乐和且平抑扬清。浊皆正声洋琴尔,慎毋多鸣使人不识初古情。

《洋琴歌》拼音标注

yáng qín gē
dǎo zhōng zhī mù míng mò zhī,
yǐn shuāng yù lù fán zhī shí。
liáng gōng duàn zhī jiě zuò piàn,
piàn piàn shēng zhōng qīng bō lí。
rì diāo yuè mó wò yǐ qī,
yǒu yǒu xuán guāng héng sì chǐ。
kōng zhōng tǎn wài rú zhī píng,
sì zā xún zhī wú cùn xì。
sī xū gài qǐ jīn shū zhuǎn,
fēi wēi huā sè luǒ wén shī。
yù zhù mì chā pán chī shēn,
fèng yǎn dī qiàn diāo lóng piàn。
yín sī shuāng xián èr shí lìu,
yī xián yī shēng shēng shèng ròu。
bié zhuó xiāng tán qū bō duō,
jīng wěi zòng héng xián xià fú。
dàn xián wú shì xū yín jiǎ,
dàn jiāng tán bō qīng tiāo yā。
mǎn ěr chēng cōng xián shàng míng,
bù zhī gōng diào hé yóu qià。
chū dàn cān chà shū xì wēi,
nv̌ ér sī yǔ fěi cùi wéi。
kēng rán yī zhuǎn dé xìu zhěng,
luō jiá màn yáo jīn chuàn lěng。
sān zhuǎn sì zhuǎn qū rù pò,
cāng yán shí xià yōu quán guò。
yōng yōng áo áo shā yàn liáng,
jí xuě luàn jiǎo fēi huā duò。
qīng yín yāo yàn fēng xí xí,
màn shēng fú dàng xīn shēng sè。
bì yǎn mán gōng yī zài dàn,
xī xū běi kè tiān nán qì。
wú wén zhōng guó shèng rén zhī,
lè hé qiě píng yì yáng qīng。
zhuó jiē zhèng shēng yáng qín ěr,
shèn wú duō míng shǐ rén bù shì chū gǔ qíng。