七益诗

(清代)李锴

北陆极穷阴,微云晚凝冱。昭然剥复际,青灯结良晤。

曰善匪外来,闻义由积著。韫玉折方流,疏麻建直度。

孤节谅不移,雪霰亦已屡。流议骇所遭,维皇眷深顾。

生植忧患丛,暄回闭藏固。明两属休时,终焉令名树。

《七益诗》拼音标注

qī yì shī
běi lù jí qióng yīn,
wēi yún wǎn níng hù。
zhāo rán bō fù jì,
qīng dēng jié liáng wù。
yuē shàn fěi wài lái,
wén yì yóu jī zhù。
yùn yù zhé fāng líu,
shū má jiàn zhí dù。
gū jié liàng bù yí,
xuě xiàn yì yǐ lv̌。
líu yì hài suǒ zāo,
wéi huáng juàn shēn gù。
shēng zhí yōu huàn cóng,
xuān húi bì cáng gù。
míng liǎng shǔ xīu shí,
zhōng yān lìng míng shù。